Thơ Tặng Mẹ Nhân Ngày Của Mẹ

Thảo luận trong 'Thơ - Văn' bắt đầu bởi Trùm, Thg 7 4, 2017.

  1. Trùm

    Trùm Administrator Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    833
    Những bài thơ hay sẽ là món quà ý nghĩa dành tặng mẹ nhân kỷ niệm Ngày của Mẹ - Mother's day.

    [​IMG]
    Nhân ngày Ngày của Mẹ (Mother's day), hãy cùng đọc lại những bài thơ này để bày tỏ sự biết ơn đối với mẹ
    Theo truyền thống ở Hoa Kỳ và đa số các quốc gia trên thế giới ngày nay, "Ngày của Mẹ" (Mother’s Day) được tổ chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ 2 của tháng 5 để tôn vinh những người mẹ của gia đình. Năm 2017, Ngày của Mẹ rơi vào ngày 14/5.

    Nhân ngày Ngày của Mẹ, hãy cùng đọc lại những bài thơ hay để bày tỏ sự biết ơn đối với mẹ, để cảm nhận được sự hi sinh và tình yêu thương to lớn mẹ dành cho chúng ta.

    Mẹ đẹp nhất

    (Tác giả: Đức Ngọc)

    Trong con Mẹ đẹp tuyệt vời
    Đảm đang, hiền hậu, suốt đời thanh cao
    Lung linh tựa những vì sao
    Sáng ngời muôn thuở, ngọt ngào thiên thu
    Thân thương, tiếng hát, lời ru
    Dịu dàng nét liễu... vi vu gió lùa
    Bên Mẹ, vui vẻ, cười đùa
    Đời con còn Mẹ... như vua trên đời
    Nói sao cho hết những lời
    Ngày tháng bên Mẹ... tuyệt vời với con
    Đời Mẹ chỉ một lòng son
    Công dung ngôn hạnh... mãi còn sáng soi.

    ******

    Mẹ! Người con yêu quý nhất

    (Tác giả: Phan Huỳnh Vân Anh)

    Mẹ là tiếng hát câu thơ
    Ru con vào những giấc mơ tuyệt vời
    Du dương hai tiếng à ơi
    Đong đưa con ngủ, suốt đời không quên
    Mỗi ngày con lớn khôn lên
    Trong vòng tay mẹ êm đềm thiết tha
    Mẹ là tổ ấm mái nhà
    Tình thương, cao cả, bao la, dạt dào
    Lời mẹ dạy bảo ngọt ngào
    Hiền từ, âu yếm, xiết bao ân tình
    Mẹ là nắng ấm bình minh
    Là bông hoa cúc đẹp xinh sáng ngời
    Ơn mẹ biển rộng mây trời
    Không gian ấp ủ cho đời con tươi.
    Nay thì mẹ đã qua đời
    Bỗng dưng hạnh phúc chơi vơi chiều tà!

    ******

    Con muốn

    Con muốn con mãi thời thơ trẻ
    Để mẹ còn là thuở đôi mươi
    Để con được nghe những lời khen mẹ
    Ôi, em duyên ngập cả nụ cười!
    Con muốn con mãi thời thơ trẻ
    Để sà vào lòng mẹ chiều hôm
    Để vấp ngã chạy về mách mẹ
    Mẹ tìm nơi làm con ngã, đánh đòn.
    Con muốn một khung trời cổ tích
    Có đĩa bay chở mẹ lòng vòng
    Cho cái gậy trở thành vô ích
    Cho tóc mẹ mây trời trắng bông!
    Con muốn viết bài thơ tặng mẹ
    Mà ngôn từ mòn sáo chẳng nên câu,
    Con đã hiểu trời xanh, biển bạc
    Mà cứ nhòa trước mẹ sắc nâu!
    Con muốn nghe mẹ ru muôn thuở
    À ơi, à ơi muối mặn gừng cay…
    Và con muốn đừng ai hát nữa!

    Mẹ già như chuối chín cây…!



    [​IMG]

    Mẹ ốm

    (Tác giả: Trần Đăng Khoa)

    Mọi hôm mẹ thích vui chơi
    Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
    Lá trầu khô giữa cơi trầu
    Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
    Cánh màn khép lỏng cả ngày
    Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
    Nắng mưa từ những ngày xưa
    Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
    Khắp người đau buốt, nóng ran
    Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
    Người cho trứng, người cho cam
    Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
    Sáng nay trời đổ mưa rào
    Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
    Cả đời đi gió đi sương
    Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
    Mẹ vui, con có quản gì
    Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
    Rồi con diễn kịch giữa nhà
    Một mình con sắm cả ba vai chèo
    Vì con, mẹ khổ đủ điều
    Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
    Con mong mẹ khỏe dần dần
    Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
    Rồi ra đọc sách, cấy cày
    Mẹ là đất nước, tháng ngày của con.

    ******

    Bài thơ dâng mẹ

    (Tác giả: Sương Mai)

    Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
    Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn
    Thương về bóng mẹ cô đơn
    Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn
    Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé
    Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang
    Nay con cách trở quan san
    Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi
    Con xa mẹ một đời thương nhớ
    Bóng mẹ già, mình hạc xương mai
    Ngày qua tháng rộng, năm dài
    Mong con mẹ, những u hoài
    Quê hương đợi ngày về chưa thấy
    Để mẹ buồn lau sậy xót xaMẹ ơi nước mắt chan hòa
    Lời ru của mẹ ngân nga một đời
    Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!

    ******

    Ngày của mẹ con không có nhiều hoa
    Không có nhiều quà không tặng mẹ lời chúc
    Không nghĩ đến mẹ dù là trong phút chốc
    Lặng lẽ vô tình để ngày ấy trôi qua.
    Qua đi rồi con mới kịp nhận ra
    Ngày ấy thiếu mẹ chẳng còn gì ý nghĩa
    Trái tim con và lòng con đã nghĩ
    Tình mẹ biển trời con tạc dạ trong tim.

    Mẹ! Người con yêu quý nhất

    (Tác giả: Phan Huỳnh Vân Anh)

    Mẹ là tiếng hát câu thơ
    Ru con vào những giấc mơ tuyệt vời
    Du dương hai tiếng à ơi
    Đong đưa con ngủ, suốt đời không quên
    Mỗi ngày con lớn khôn lên
    Trong vòng tay mẹ êm đềm thiết tha
    Mẹ là tổ ấm mái nhà
    Tình thương, cao cả, bao la, dạt dào
    Lời mẹ dạy bảo ngọt ngào
    Hiền từ, âu yếm, xiết bao ân tình
    Mẹ là nắng ấm bình minh
    Là bông hoa cúc đẹp xinh sáng ngời
    Ơn mẹ biển rộng mây trời
    Không gian ấp ủ cho đời con tươi.
    Nay thì mẹ đã qua đời
    Bỗng dưng hạnh phúc chơi vơi chiều tà!

    ******
     
  2. Trùm

    Trùm Administrator Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    833
    Hãy tham khảo những bài thơ hay, ý nghĩa viết về mẹ nhân ngày 8/3 sắp đến.
    Mẹ là người phụ nữ gần gũi cả đời với mỗi chúng ta, có lẽ món quà mà mẹ muốn nhất nhân ngày 8/3 chính là những lời chúc. Vì vậy, những bài thơ mừng ngày 8/3 ngọt ngào, ý nghĩa là món quà không thể thiếu dành tặng bà, mẹ, vợ và người yêu trong dịp lễ đặc biệt.

    [​IMG]

    Ảnh minh họa.

    Thơ tặng mẹ, số 1

    Con muốn

    Tặng mẹ kính yêu nhân ngày 8/3 sắp đến

    Con muốn con mãi thời thơ trẻ

    Để mẹ còn là thuở đôi mươi

    Để con được nghe những lời khen mẹ

    Ôi, em duyên ngập cả nụ cười!

    Con muốn con mãi thời thơ trẻ

    Để sà vào lòng mẹ chiều hôm

    Để vấp ngã chạy về mách mẹ

    Mẹ tìm nơi làm con ngã, đánh đòn.

    Con muốn một khung trời cổ tích

    Có đĩa bay chở mẹ lòng vòng

    Cho cái gậy trở thành vô ích

    Cho tóc mẹ mây trời trắng bông!

    Con muốn viết bài thơ tặng mẹ

    Mà ngôn từ mòn sáo chẳng nên câu,

    Con đã hiểu trời xanh, biển bạc

    Mà cứ nhòa trước mẹ sắc nâu!

    Con muốn nghe mẹ ru muôn thuở

    À ơi, à ơi muối mặn gừng cay…

    Và con muốn đừng ai hát nữa!

    Mẹ già như chuối chín cây!

    Bài thơ tặng mẹ hay và ý nghĩa số 2

    Mẹ không có ngày 8/3 (Ngô Hữu Đoàn)

    Có lẽ mẹ không biết

    Cái ngày tám tháng ba

    Có lẽ vì mẹ già

    Nhà quê mình lam lũ.

    Dường như khi con lớn

    Là khi con đi xa

    Cái ngày tám tháng ba

    Dường như xa vời vợi.

    Ở những chốn thị thành

    Ngày này xôn xao lắm

    Ở cánh đồng quê hương

    Mẹ giờ này có lẽ...

    Đang nhổ cỏ, bón phân

    Vắt bùn đen cứu ruộng

    Hoặc Mẹ đang tảo tần

    Vì heo gà dịch bệnh.

    Đôi khi con nhớ mẹ

    Bằng cái nhớ người câm

    Những món quà âm thầm

    Giấu sâu trong tròng mắt.

    Đôi khi sự liên tưởng

    Đau nhói những tim người

    Đôi khi sự so sánh

    Càng trở thành khập khiểng.

    Đôi khi con mua quà

    Nhưng con đâu dám gởi

    Chỉ vì sợ mẹ la

    “Thằng bày chi khách sáo ?!

    Mẹ chân lấm tay bùn

    Nhớ ngày phân, ngày thuốc

    Làm sao mà mẹ biết

    Những ngày tám tháng ba !”

    [​IMG]

    Ảnh minh họa.

    Thơ tặng mẹ số 3

    Nắng yêu thương

    Con chuồn chuồn đậu vào giấc mơ con

    Nhắc cái nắng của trưa hè đổ lửa

    Tiếng kẽo cọt đều đều nơi vách nứa

    Tuổi thơ nghèo và êm ả ngày xưa...

    Ve sầu kêu như than vãn suốt mùa

    Trời nín gió bờ tre thôi xao xác

    Góc sân tròn con ngây ngô câu hát

    Cái oi nồng nghe như thể biến tan...

    Võng chao nghiêng con khép mắt bình an

    Giậu mùng tơi con chuồn chuồn ngủ gật

    Chiếc quạt nan tay mẹ đưa tất bật

    Gió biếng lười chơi thơ thẩn ngoài sân...

    Con vụt lớn như làm một phép nhân

    Nắng xô bồ, nắng bon chen xuôi ngược

    Nắng suy tư và mưu toan mất- được

    Con quên còn một mùa nắng yêu thương...

    Thơ tặng mẹ, số 4

    Mẹ kính yêu ( Hoàng Thanh Tâm)

    Mẹ không có tám tháng ba

    Mẹ cũng chẳng có bông hoa tháng mười

    Bao năm tần tảo ngược xuôi

    Bông hoa của mẹ nụ cười của con.

    Con muốn nhìn mẹ lâu hơn

    Hôn lên mái tóc không còn mùi thơm

    Lệ lòng lã chã chan cơm

    Kể làm sao hết công ơn biển trời

    Con dâng mẹ ngàn nụ cười

    Niềm vui bóng xế trong lời hỏi thăm

    Chút chăm cơm thuốc quanh năm

    Miễn là có mẹ trăng rằm Vu Lan.

    Có mẹ tất cả bạc vàng

    Thiêng liêng cao cả ngút ngàn Thái Sơn

    Gia tài quý nhất ai hơn

    Còn ôm gối mẹ tủi hờn nhẹ tênh.

    Thơ lục bát dành tặng mẹ nhân ngày 8/3 số 5

    Vui ngày mồng tám tháng ba,

    Con dâng lên mẹ thi ca nồng nàn

    Mong sao Mẹ khỏe bình an..?

    Sống vui, sống khỏe bên đàn chắt, con…

    Tuổi cao minh mẫn hanh thông

    Đôi chân cứng cáp nhẹ nhàng bước đi

    Tháng ngày hạnh phúc cười tươi

    Với cùng hàng xóm chia vui sẻ buồn..

    Mẹ luôn dăn dạy cháu, con..?

    Chữ nhân, chữ nghĩa phải cần khắc ghi

    Đường đời bao nỗi đắng cay

    Nuôi con nào kể tháng ngày gian truân.

    Công sinh dưỡng dục dày ơn….

    Nghĩa tình giữ trọn không quên trong đời

    Bao năm tóc mẹ còn bay

    Bao năm tình mẹ sống đầy trong con

    Con cầu Mẹ được thanh nhàn

    Chúc cho mẹ được an khang tuổi già….

    Ngày vui tặng mẹ đóa hoa

    Niềm vui phấn khởi, thiết tha ân tình…/.
     
  3. Trùm

    Trùm Administrator Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    833
    Những vần thơ hay, xúc động về tình mẹ chắc chắn sẽ khiến bạn nhớ về những công lao trời bể của mẹ nhân Ngày của Mẹ.
    Ngày của Mẹ năm nay rơi vào Chủ nhật ngày 14/5 dương lịch, lúc này đây có lẽ những người con đã dành cho mẹ của mình những món quà, lời chúc ý nghĩa. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể đọc những vần thơ đầy ý nghĩa về tình mẹ, điều này sẽ giúp bạn thêm nhớ đến công lao của mẹ đã dành cho mình.

    Bài thơ: Chỉ có thể là mẹ

    Thơ: Đặng Minh Mai

    Nắng dần tắt trên con đường nhỏ

    Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu

    Mẹ về để nấu cơm chiều

    Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng



    Cả đời mẹ long đong vất vả

    Cho chồng con quên cả thân mình

    Một đời mẹ đã hy sinh

    Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu



    Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng

    Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn

    Rụng rồi thương lắm hàm răng

    Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời



    Tình của mẹ sáng ngời dương thế

    Lo cho con tấm bé đến già

    Nghĩa tình son sắt cùng cha

    Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi



    Con đi khắp chân trời góc bể

    Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu

    Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu

    Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.

    [​IMG]
    Mẹ hy sinh cả cuộc đời vì chúng con.
    Bài thơ : Thơ về mẹ

    Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ

    Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi

    Con thương mẹ đêm ngày tần tảo

    Thức đêm dài mẹ may áo cho con



    Gió đồng nội trưa hè nắng nóng

    Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình

    Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng

    Lo cho con yên giấc cơn đau



    Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ

    Mỗi lần mẹ về với chị em con

    Đem cho con muôn điều hạnh phúc

    Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con



    Thuở thiếu thời con không nghe lời mẹ

    Để mỗi lần mẹ đánh con đau

    Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ

    Giờ lớn khôn con cố học hành



    Con sẽ bay cao bay xa mãi

    Tìm đến ánh sáng của tương lai

    Tìm ra người bạn con mong ước

    Giữ mãi hình mẹ ở trong con



    Đảm việc nhà lo toan việc nước

    Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con

    Con muốn tìm, muốn gặp người bạn đó

    Người bạn như mẹ, mẹ của con



    Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố

    Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành

    Mẹ làm lụng chúng con mong giúp mẹ

    Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”



    Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc

    Dạy cho chúng con biết điều hay

    Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ

    Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi!



    Con muốn ở bên mẹ như thuở bé

    Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con

    Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc

    Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon.

    [​IMG]
    Những câu nói cũng dành tặng mẹ cũng khiến nhiều người rung động.
    Bài thơ: Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười












    Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

    Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

    Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ

    Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi



    Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề

    Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

    Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

    Trắng cả lòng con lúc nghĩ về



    Con đi góp lá ngàn phương

    Đốt lên cho đời tan khói sương

    Con đi xin mẹ hãy chờ

    Ngậm ngùi con dấu trong thơ



    Đau thương con viết vào trong lá

    Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

    Con đi xin mẹ hãy chờ

    Ngậm ngùi con dấu trong thơ



    Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào

    Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao

    Mẹ xa xôi quá làm sao với

    Biết đến bao giờ trông thấy nhau



    Nghe tiếng mẹ ơi bỗng lặng người

    Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

    Ví mà con đổi thời gian được

    Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười

    Bài thơ: Lòng mẹ

    Gái lớn ai không phải lấy chồng

    Can gì mà khóc, nín đi không !

    Nín đi ! mặc áo ra chào họ

    Rõ quí con tôi ! Các chị trông !



    Ương ương dở dở quá đi thôi !

    Cô có còn thương đến chúng tôi

    Thì đứng lên nào ! lau nước mắt

    Mình cô làm bận mấy mươi người.



    Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía

    Này gương này lược này hoa tai

    Muốn gì tôi sắm cho cô đủ

    Nào đã thua ai đã kém ai ?



    Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái

    Nuôi dạy em cô tôi đảm đương

    Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả

    Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương !



    Đưa con ra đến cửa buồng thôi

    Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi !

    Con ạ ! đêm nay mình mẹ khóc

    Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

    Bài thơ: Mẹ

    Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ

    Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi

    Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời

    Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.



    Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu

    Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa

    Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa

    Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.



    Những miếng khoai tôi ăn tranh phần mẹ

    Ðói năm nào… khổ cực quá mẹ ơi

    Mẹ cho con, mẹ nhịn, mẹ vẫn vui

    Giờ nghĩ đến tôi buồn khôn xiết kể.



    Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn

    Mẹ đi rồi… kỷ niệm vẫn trong con

    Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn

    Theo sát bước chân con nơi trần thế...
     
  4. Trùm

    Trùm Administrator Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    833
    BÀI THƠ: MẸ TÔI
    Thơ: Lộc Tịnh
    Lau nước mắt vì con lam lũ,
    Thấm mồ hôi bởi số nhọc nhằn.
    Hàng nghìn, hàng vạn gian truân
    Quê nghèo vất vả, phong trần gió sương.

    Dù khốn khổ luôn nhường hạnh phúc,
    Dẫu gian lao vẫn chúc yên bình.
    Đời bạc bẽo, kiếp lênh đênh,
    Thơ nào viết đủ nghĩa tình mẹ tôi.

    Thiên thu sống không rời tay mẹ,
    Tuế nguyệt cười chẳng rẽ đường duyên.
    Ân sâu, nghĩa nặng chưa đền,
    Vần thơ dang dở con xin tặng người.

    BÀI THƠ: MẸ! TRONG TIẾNG GỌI TIM CON
    Thơ: Vượng Phạm
    Nhọc nhằn nuôi lớn, dạy khôn
    Say giấc no tròn, Mẹ bế Mẹ chăm
    Đau những lúc đêm nằm mệt mỏi
    Ốm thêm nhiều bởi đói vì con

    Mong sao cuộc sống trường tồn
    Mưu sinh Mẹ khổ, héo hon từng ngày
    Chẳng ai hiểu...ai hay điều đó
    Chỉ thấy mình từ nhỏ sướng, ngon

    Nỗi đau khiến Mẹ hao mòn
    Tuổi xuân lặng lẽ dành con dại khờ
    Đời vất vả nào mơ với mộng
    Mẹ hy sinh mở rộng tâm hồn
    **********
    Đời vất vả nào mơ với mộng
    Mẹ hy sinh mở rộng tâm hồn
    Nhọc nhằn nuôi lớn, dạy khôn
    Say giấc no tròn, Mẹ bế Mẹ chăm.

    Đau những lúc đêm nằm mệt mỏi
    Ốm thêm nhiều bởi đói vì con
    Mong sao cuộc sống trường tồn
    Mưu sinh Mẹ khổ, héo hon từng ngày.

    Chẳng ai hiểu...ai hay điều đó
    Chỉ thấy mình từ nhỏ sướng, ngon
    Nỗi đau khiến Mẹ hao mòn
    Tuổi xuân lặng lẽ dành con dại khờ.

    BÀI THƠ: TÌNH MẸ
    Thơ: Đào Nguyễn
    Tình của Mẹ muôn đời khắc mãi
    Nghĩa sinh thành đó phải lòng ghi
    Mẹ cho tất cả, nên thì...
    Đền ơn, đáp nghĩa, đường đi tỏ tường

    Năm tháng cũ sầu vương Mẹ khổ
    Xạm da mà vẫn cố vì con
    Đắng cay Mẹ cũng lo tròn
    Hằn in mắt để lòng son ngậm ngùi

    Bao cực khổ buồn vui vẫn gắng
    Khó khăn mà Mẹ chẳng lời than
    Mẹ ơi nghĩa cả vô vàn
    Lòng con muốn Mẹ bình an tuổi già!

    Giờ đã lớn rời xa để Mẹ...
    Ở quê nhà quạnh quẽ buồn thêm
    Những khi trở gió bên thềm
    Bàn tay của Mẹ về đêm buốt nhiều

    Con vẫn nhủ mình yêu kính Mẹ
    Bởi làm con hiếu sẽ không rời
    Những gì khó nhọc nào vơi
    Trong lòng nguyện đáp, muôn đời chẳng quên.

    BÀI THƠ: TÌNH MẸ 2
    Thơ: Hoa Cỏ May
    Cuộc đời mẹ làm sao kể hết
    Những tháng ngày mỏi mệt buồn trông
    Mẹ yêu vất vả trên đồng
    Mồ hôi đổ xuống để bông lúa vàng

    Quê nhà ấy nặng mang tình nghĩa
    Nỗi nhớ mong về phía con khờ
    Một lời ru tiếng ầu ơ
    Thương người mẹ đã mong chờ đợi con

    Trời giữa hạ lối mòn vai gánh
    Tiết thu vàng cũng chạnh lòng thương
    Gầy vai tóc bạc trăm đường
    Lập đông còn đó giọt sương trắng màu

    Tình mẹ đó ngàn sau nhớ mãi
    Gió xuân về ấm lại đời con
    Dù cho biển cạn núi mòn
    Nghĩa ân của mẹ mãi son cuộc đời.

    [​IMG]
    Thơ hay viết về tình mẫu tử (ảnh: internet)

    BÀI THƠ: NHỚ MẠ
    Thơ: Lê Văn Nhơn
    Đã lâu lắm chưa về thăm mạ
    Ăn bữa cơm giòn giã thơm ngon
    Canh cà rau muống bàn tròn
    Gia đình sum họp còn hơn thiên đường

    Con kính chúc ở phương xa đó
    Mẹ thật vui đừng có u sầu
    Để cho mẹ mãi sống lâu
    Để cho mẹ mãi bạc đầu với cha

    Con xin hứa về nhà thăm mẹ
    Ngày tết âm con sẽ kề bên
    Vòng tay nống ấm lâu bền
    Của cha lẫn mẹ cộng thêm nụ cười.

    BÀI THƠ: MẸ LÀ TẤT CẢ
    Thơ: Vũ Thắm
    Về bên mẹ con lại thấy bình yên
    Không lo lắng chẳng muộn phiền như trước
    Khỏi đợi chờ, rồi còn lo cơm nước
    Nén nỗi lòng cô độc bước trong đêm

    Ở cạnh mẹ con hạnh phúc nhiều thêm
    Mong buổi tối mẹ êm đềm giấc ngủ
    Yêu thương con biết bao nhiêu cho đủ
    Bao lỗi lầm chuyện cũ mẹ thứ tha

    Ngồi với mẹ nhớ những ngày tháng qua
    Bởi ích kỷ con rời xa mẹ mãi
    Biết nhiều khi mẹ trầm tư khắc khoải
    Giận con khờ chưa biết phải tính sao

    Ngủ với mẹ gối đầu cứ ước ao
    Thèm đùa giỡn như ngày nao còn nhỏ
    Bên ngoài kia trăng đang dần sáng tỏ
    Bao lời khuyên con lỡ bỏ ngoài tai

    Để giờ đây tuổi xuân đã chớm phai
    Con xin lỗi! Con đã sai Mẹ ạ
    Mẹ vì con lao tâm còn vất vả
    Chỉ mẹ hiền là tất cả đời con!

    BÀI THƠ: MẸ
    Thơ: Phương Trang
    Bởi mẹ khổ làn da xạm nắng
    Cả một đời gánh nặng nuôi con
    Trăng khuya còn lúc héo mòn
    Thân người còm cõi nước non vơi đầy

    Công trời biển mẹ đây có kể
    Bao nhọc nhằn tiếp kế đến nay
    Mồ hôi thánh thót luống cày
    Cho con cơm trắng đêm say giấc nồng

    Cơm chan lệ hè đông lạnh nóng
    Nhường cho con áo mỏng mẹ mang
    Quay đi nước mắt hai hàng
    Đem về hạnh phúc nắng vàng thương yêu.

    [​IMG]
    Thơ hay về Tình Mẹ (ảnh: internet)

    THƠ LỤC BÁT: KÝ ỨC LỜI RU
    Thơ: Ho Nhu
    Tôi về tìm lại lời ru
    Mẹ ca thuở trước để bù tuổi thơ
    Con cò, con vạc ngu ngơ
    Cành mềm cũng đậu để mờ lộn ao

    Lời ru êm dịu ngọt ngào
    Vọng theo tôi mãi tiếng rao “bà còng”
    “Bà đi qua quảng đường cong”…
    “Cái tô, cái tép” thật lòng hảo tâm

    Gặp người con gái xứng tầm
    Chọn nơi tra hạt ươm mầm gieo cây
    Thế rồi chờ đợi tháng ngày
    Trúc mai hợp phận nắm tay lên thuyền

    Phận em là gái thuyền quyên
    Cầu mong thắm đượm hợp duyên anh hùng
    Trúc mai muốn hợp tương phùng
    Lời ru của mẹ muốn chung lối về

    Nhưng rồi cách trở sơn khê
    Đâu còn lời hẹn thóc thề đã trao
    Đâu còn câu hát ngọt ngào
    Chuyện tình hai ngã mãi vào giấc mơ.

    LỤC BÁT MẸ
    Thơ: Phan Hạnh
    Cả đời mẹ vẫn theo con
    Nắng mưa sương gió mãi còn đeo mang
    Muối dưa nghịch cảnh trái ngang
    Thơm tho trong sạch đàng hoàng yên vui

    Xua đi bao cảnh bùi ngùi
    Vì ta có mẹ đậm mùi nghĩa nhân
    Dũa mài rèn luyện bản thân
    Giữ gìn khí phách bình an mạnh lành

    Mẹ cười hoa nở tươi xanh
    Con vui thấy mẹ hiền lành đáng yêu
    Cho dù cuộc sống liêu xiêu
    Nhờ Người con hiểu được điều thâm sâu

    Vững tay vượt sóng bể dâu
    Sẻ chia chung sức thương nhau thật lòng
    Tuy chưa hoàn hảo thắm hồng
    Nhưng ta vẫn thấy ấm nồng tình thân.

    BÀI THƠ: NÓI VỚI MẸ
    Thơ: Nắng Mai
    Con đang lớn trong vòng tay mẹ
    Từng phút giây mạnh mẽ vươn mình
    Con trong mắt mẹ lung linh
    Gối mềm đón nhận ân tình mẹ trao

    Đưa con tới ngọt ngào êm giấc
    Giữa mưa phùn gió bấc nằm say
    Mái nhà là một vòng tay
    Là hời ru hỡi chan đầy tình thương

    Mẹ hứng trọn phong sương bão vũ
    Dành con phần bầu vú sữa ngon
    Lớn trong dáng mẹ hao mòn
    Gói tình ngụm sữa chở con vào đời

    Tình mẹ lớn như trời biển rộng
    Ban cho con sự sống hình hài
    Cho con nhìn ánh nắng mai
    Dắt dìu đưa lối tương lai diệu kỳ

    Mỗi bước đi ngay mai chập chững
    Ngã đau nhờ mẹ dựng con lên
    Luôn luôn có mẹ kề bên
    Ơn đời ban tặng mẹ hiền cho con.

    [​IMG]
    Thơ ý nghĩa viết về Mẹ (ảnh: internet)

    BÀI THƠ: CON MƠ MỘT NGÀY
    Thơ: Quý Phương
    Con biết thời gian từng phút cứ trôi
    Nhưng vẫn muốn một lần thôi níu lại
    Trở về ngày xưa cạnh bên Mẹ mãi
    Dù khó nghèo nhưng ta lại yêu thương

    Đầy ắp trong mơ chân bước đến trường
    Hàng cây ngã nghiêng bên đường xào xạc
    Chim trên cành chuyền líu lo ca hót
    Bờ đê trên đồng in bước con đi

    Lúa mơn xanh như con gái dậy thì
    Tiếng người cấy cày ruộng vừa mới gặt
    Khói tỏa thơm mùi rạ ai vừa cắt
    Gom lại đốt đồng cay mắt trẻ thơ

    Nơi sân nhà con ngồi đó đợi chờ
    Bóng Mẹ thoáng vừa về ngang đầu ngõ
    Chân sáo chạy nhanh líu lo mừng rỡ
    A Mẹ chợ về có bánh gì không

    Tuổi thơ ơi sao đọng mãi trong lòng
    Là dáng Mẹ tôi chợ chiều chợ sáng
    Đêm từng đêm cùng Mẹ ngồi ca hát
    Bắt con cua về cho Mẹ nấu canh

    Mấy mươi năm rồi thắm thoắt trôi nhanh
    Ký ức tuổi thơ con không quên được
    Ngày Mẹ mất đi con thầm ao ước
    Một lần trong đời quay ngược thời gian.

    BÀI THƠ: MÃI GỌI MẸ ƠI
    Thơ: Sương Trần
    Cuối Đông se lạnh cõi lòng
    Đời con sao mãi long đong giữa đường
    Mẹ ơi nỗi nhớ vấn vương
    Xuân về năm ấy muôn phương bộn bề!

    Vì đời trọn nghĩa phu thê
    Đắng cay cam chịu biết về nơi đâu!
    Xót xa con mãi ôm sầu
    Mẹ như tia nắng ngẫng đầu gọi con!

    Chim non cất tiếng héo hon
    Tìm về tổ ấm biết còn được không?
    Thương con mẹ phải đắng lòng
    Ngược xuôi chia sẻ cái vòng thế gian!

    Mong con trẻ khỏi gian nan
    Thoát cơn hoạn nạn muôn vàng khó khăn
    Xót lòng mẹ biết hay chăng!
    Tim con thổn thức báo rằng mẹ ơi!

    Bây giờ dù có chơi vơi
    Lòng con mãi nhớ những lời mẹ ru!
    Bài ca vọng mãi nghìn thu
    Bao la lòng mẹ chỉnh chu muôn đời!

    Đêm nay nghìn vạn sao rơi
    Thay lòng xin lỗi ngàn lời mẹ yêu!
    Thấm sâu nhận thấy bao điều
    Tháng năm bên mẹ đậm nhiều tình thương!

    Rồi đây trên khắp nẽo đường
    Con yêu của mẹ bốn phương vọng về!
    Một thời kỷ niệm say mê
    Phút giây đầm ấm hương quê mặn mà!

    Tình yêu của mẹ bao la
    Nhớ thương phụ mẫu thiết tha dâng trào!
    Mẹ ơi! Mãi gọi ngọt ngào!
    Trọn đời ghi nhớ khắc vào tim con!

    BÀI THƠ: CHIẾC BÓNG THU VÀNG
    Thơ: Võ Anh Tài
    Thu về khi lá còn non
    Gió hiu hiu lạnh làm con nhớ nhiều
    Dáng Mẹ gầy gò thân yêu
    Áo nâu trăm mảnh sớm chiều gian nan

    Mẹ chưa được phút thanh nhàn
    Cơm thì khoai độn với ngàn đắng cay
    Cái nghèo quanh quẩn đâu đây
    Bữa kia còn thiếu bữa này đã sang

    Đời như chiếc bóng thu vàng
    Chợ khuya quang gánh nhịp nhàng Mẹ rao
    Vang xa từng tiếng ngọt ngào
    Dứt câu nghe lệ dâng trào... ai hay.

    BÀI THƠ: NHỚ MẸ NƠI QUÊ
    Thơ: Thanh An
    Đêm về tỉnh mịch phủ màn sương
    Một bóng mẹ tôi dưới vệ đường
    Lượm nhặt ve chai giành để bán
    Cho con mua sách học ra trường

    Giờ đây con trẻ đà khôn lớn
    Nhớ lắm xưa kia mẹ rất thương
    Ki cỏm từng hào xu cắc lẻ
    Mẹ tôi sánh tựa ánh hào dương

    Nay con đi biệt sống tha phương
    Tìm kiếm sự nghiệp mọi nẻo đường
    Để mẹ cô đơn nhà trống vắng
    Lòng con hoài nhớ vọng quê hương.

    [​IMG]
    Thơ con hạnh phúc vì còn có Mẹ (ảnh: internet)

    BÀI THƠ: THÔI.. TA VỀ VỚI MẸ TA
    Thơ: Nguyễn Dũng
    Thôi...ta về với mẹ ta !
    Sau lưng bỏ lại phong ba đoạn trường
    Tìm quen hình bóng thân thương
    Dáng còng lưng Mẹ tóc sương phủ mờ.

    Lời ru dọc cõi ấu thơ
    Một sương hai nắng Mẹ giờ tám mươi
    Con đi biền biệt xa xôi
    Thời gian lặng lẽ cuốn trôi tuổi già.

    Thôi...ta về với Mẹ ta!
    Đơn sơ cũng mãi mãi là hương quê
    Về đây bến nước triền đê
    Ầu ơ...thèm tiếng vỗ về trong nôi.

    Thời gian ơi...hãy ngừng trôi !
    Để cho Mẹ mãi cùng tôi trên đời
    Long đong trọn kiếp con người
    Buồn nghe nước mắt chảy xuôi...xế tà.

    Thôi...ta về với Mẹ ta !
    Dù no dù đói vẫn là QUÊ HƯƠNG.

    BÀI THƠ: MẸ NHƯ TRỜI BIỂN BAO LA
    Thơ: Hoài Thương
    Mẹ ơi đêm đã khuya rồi
    Ở bên hiên vắng con ngồi đếm sao
    Nỗi niềm gửi tới trời cao
    Lệ cay khoé mắt lẫn vào bóng đêm

    Hiu hiu gió lạnh bên thềm
    Tâm tư trĩu nặng càng thêm vỡ oà
    Cuộc đời bao nỗi xót xa
    Phủ lên mái tóc mẹ già của con

    Trách mình chữ hiếu chưa tròn
    Tuổi già chân yếu mẹ còn chuân chuyên
    Hao gầy giấc ngủ chẳng yên
    Biết bao lo lắng muộn phiền vì con

    Mẹ ơi bể cạn non mòn
    Trong tim con mãi vẫn còn khắc ghi
    Dù đời ngang trái thị phi
    Nhưng con có mẹ chuyện gì cũng qua.
     
  5. Trùm

    Trùm Administrator Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    833
    GỞI MẸ
    Tha thứ cho con, mẹ
    Con đã quên lời mẹ ân cần
    Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn
    Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ
    Trăm năm thèm tiếng vỗ về

    Mẹ đừng im lặng thế
    Mẹ đừng xa xót thế
    Sao mẹ không mắng con
    Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ
    Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà

    Con nào có gì sau năm tháng đi xa
    Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa
    Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa
    Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua

    Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà
    Nước mắt cũng nghèo đi
    Niềm tin cũng nghèo đi
    Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

    Mẹ ơi, con thèm được khóc
    Thèm được mẹ dỗ dành
    Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ
    May ra con còn nước mắt
    Con chưa lớn đó chính là sự thật

    Tha thứ cho con, mẹ
    Con đã mang trái tim mẹ trong ***g ngực con đi
    Và thương tổn
    Con biết làm gì bây giờ
    Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ

    Mẹ đừng im lặng thế
    Mẹ đừng xa xót thế
    Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ…
    [​IMG]

    NGÀY XƯA CÓ MẸ
    Khi con biết đòi ăn
    Mẹ là người mớm con muỗng cháo
    Khi con đòi ngủ
    Mẹ là người thức hát ru con
    Bầu trời trong mắt con
    Ngày một xanh hơn
    Là khi tóc mẹ
    Ngày thêm sợi bạc

    Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
    Như cuộc đời không thể thiếu trong con
    Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
    Người mong con mỏi mòn
    Vẫn không ai ngoài mẹ

    Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
    Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
    Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
    Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ

    Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
    Đến lúc trưởng thành
    Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
    Mẹ có nghĩa là bắt đầu
    Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc

    Mẹ có nghĩa là duy nhất
    Một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
    Mẹ không sống đủ trăm năm
    Nhưng đã cho con dư dả nụ cười tiếng hát

    Mẹ có nghĩa là ánh sáng
    Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
    Mẹ có nghĩa là mãi mãi
    Là cho đi không đòi lại bao giờ

    Nhưng có một lần mẹ không ngăn con khóc
    Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
    Là khi mẹ không còn
    Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng

    Cổ tích thường khi bắt đầu
    Xưa có một vị vua hay một nàng công chúa
    Nhưng cổ tích con
    Bắt đầu từ ngày xưa có mẹ
    [​IMG]

    Bông Hồng Vàng
    Vu lan về con cài lên ngực
    Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
    Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà
    Của những đứa con nhớ về cha mẹ

    Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
    Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
    Dù bao năm dù có hoá vô thường
    Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

    Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
    Cho chúng con lẽ sống tình yêu
    Đại dương bao la đâu đã là nhiều
    Với chúng con cha mẹ là tất cả

    Có đôi lúc
    Mải mê quay với dòng đời ồn ã
    Những đô hội thị thành
    Những phương trời lạ
    Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha

    NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA
    Bần thần hương huệ thơm đêm
    Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
    Chân nhang lấm láp tro tàn
    Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

    Mẹ ta không có yếm đào
    Nón mê thay nón quai thao đội đầu
    rối ren tay bí tay bầu
    váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

    Cái cò… sung chát đào chua
    Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
    Ta đi trọn kiếp con người
    Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

    Bao giờ cho tới mùa thu
    Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
    Bao giờ cho tới tháng năm
    mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

    Ngân hà chảy ngược lên cao
    quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm…
    bờ ao đom đóm chập chờn
    trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

    Mẹ ru cái lẽ ở đời
    sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
    bà ru mẹ… mẹ ru con
    liệu mai sau các con còn nhớ không

    Nhìn về quê mẹ xa xăm
    Lòng ta – chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
    Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
    miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương…


    MẸ ƠI, ĐỜI MẸ
    Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều
    Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng
    Mà lòng yêu sống lạ lùng
    Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
    “Đắng cay ngậm quả bồ hòn,
    Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui!
    Sinh con mẹ đã sinh đời
    Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao?
    Quanh năm có nghỉ ngày nào!
    Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
    Rét đông đi cấy đi cày
    Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
    Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài
    Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
    Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
    Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều.
    Cắn răng bỏ quá trăm điều
    Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
    Mẹ là tạo hoá tháng ngày
    Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.


    BÀI THƠ VỀ MẸ
    Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ
    Không lần nào kể hết nỗi lòng con.
    Ơn nghĩa sinh thành như biển như non, …….
    Thơ của con nhỏ chưa bằng hạt bụi.
    Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi,
    Sương tuyết phôi pha nhuốm bạc mái đầu.
    Bỏ quê hương trang trải những niềm đau,
    Mà năm tháng chưa phai mờ dông bão.
    Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo,

    Con đòi theo níu vạt áo không rời.
    Tay dắt con vẫn nặng trĩu đôi vai,
    Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng.
    Con lủm đủm quẩn quanh theo gánh nặng,
    Cát bỏng chân con, nước mắt mẹ trào.
    Không chỗ nào có bóng mát cây cao,
    Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút.
    Câu chuyện xưa Mẹ từng lo chăm chút,
    Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần.
    Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân,
    Con còn nhỏ, Mẹ đã sớm về Tiên Phật.
    Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất,
    Công danh lật đật, có trước không sau.
    Con cố gắng vươn vai làm lại từ đầu,
    Khi nắng sớm, mưa trưa, khi bão tố,
    Vẫn vững tâm như tuồng có Mẹ độ.
    Khi đặt bút cảm xúc đó lại dâng tràn,
    Mắt cay cay, lòng nhớ Mẹ vô vàn !
    Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,
    Ý lộn xộn tuôn ra khắp mọi ngả,
    Như đời con trôi dạt chốn trời xa.
     
  6. Trùm

    Trùm Administrator Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    833
    BÀI THƠ: MẸ LÀ TẤT CẢ
    Thơ: Phạm Thái
    Mẹ cho con những ước mơ
    Mẹ cho con cả bến bờ tương lai
    Cho dù năm tháng nhạt phai
    Tình kia mẹ thắm tươi hoài bên con

    Từ khi con bước lon ton
    Mẹ dìu mẹ dắt lối mòn tuổi thơ
    Giờ đây hết tuổi dại khờ
    Mẹ là điểm tựa từng giờ con mong

    Mẹ là biển rộng mênh mông
    Dạt dào che chở..con trông con chờ
    Đi xa con nhớ từng giờ
    Mẹ là tất cả bến bờ bình yên

    Không gì sánh nổi mẹ hiền
    Với con mẹ quý hơn tiên trên trời
    Mẹ cho con cả cuộc đời
    Mẹ là tất cả đầy vơi trong lòng !


    BÀI THƠ: MẸ YÊU
    Tác giả: Ngốc Tím
    Sinh trẻ dại trong ngàn nỗi khó
    Vẫn mong cầu sáng tỏ lòng nhân
    Mẹ yêu tủi khóc trăm lần
    Cầu mong trẻ sẽ nhàn thân với đời

    Đời vất vả đầy vơi lệ rũ
    Vẫn kiên lòng ấp ủ đời tươi
    Để con vẹn sắc môi cười
    Cầu cho trẻ hãy tìm nơi ấm lòng

    Vào những buổi sầu đông Mẹ khóc
    Ướt vai mềm tủi ngọc tràn qua
    Mẹ ơi sức khỏe không nhòa
    Tình thương gửi mẹ, đừng xa nhé Người

    Lòng mẹ vẫn là nơi tỏa sáng
    Chiếu đường con để rạng danh đời
    Mẹ hiền sưởi ấm lòng tôi
    Sông dài biển rộng đâu lời dối gian

    Như nhạc khúc đêm tàn ngõ nhỏ
    Mẹ như bờ bến đổ đời con
    Mẹ như điểm đứng không mòn
    Là chim vỗ cánh ngàn muôn nẻo đường

    Con hiểu mẹ... thầm thương mỗi tối
    Vẫn mong người chớ vội rời xa
    Mãi luôn hưởng thọ không già
    Con yêu mẹ lắm, ngàn hoa gửi người.


    BÀI THƠ: CÁM ƠN MẸ
    Tác giả: Hằng Lâm
    Viết về mẹ người con thương nhất
    Mang nỗi niềm chân thật lòng con
    Ghép trao câu chữ chưa tròn
    Ân tình cao tựa núi non biển trời

    Mẹ chăm sóc bao lời dạy dỗ
    Luôn nhẹ nhàng từng chỗ từng li
    Dắt dìu chia sẻ mỗi khi
    Lắng nghe tâm sự kiên trì tháng năm

    Dẫu phiền muộn thăng trầm cuộc sống
    Hay khó khăn trải rộng giăng đầy
    Hay là mỏi mệt bủa vây
    Mẹ nào có sợ hao gầy tấm thân

    Cay mặn đắng sao phần cho mẹ
    Những lo toan tìm vẽ nếp nhăn
    Mẹ đâu than thở nhọc nhằn
    Sương khuya điểm tóc hay chăng dãi dầu

    Mỗi lần bệnh canh thâu lo lắng
    Vì con mà mẹ chẳng giấc yên
    “Nhỏ này bệnh riết nó ghiền”
    Mỉm cười mẹ nói động viên vỗ về

    Bao ngày tháng bộn bề vất vả
    Mẹ vẫn luôn chẳng ngã đầu hàng
    Chặng đường dẫu có thênh thang
    Nghĩ suy về mẹ con càng vững tin

    Mượn câu chữ con xin bày tỏ
    Nhưng kể sao tất cả, mẹ ơi!
    Mẹ là vốn liếng cuộc đời
    Mà con có được chẳng thời đổi trao.

    Niềm hạnh phúc dâng trào lặng lẽ
    Được làm con của mẹ thương yêu
    Mẹ ơi! Gọi mãi nhiều nhiều
    Cảm ơn mẹ biết bao nhiêu cho vừa..


    THƠ LỤC BÁT: MẸ CỦA TÔI
    Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
    Thương yêu biết nói sao vừa
    Mẹ tôi cõng nắng đội mưa một đời
    Thân cò lặn lội khắp nơi
    Đá mềm chân cứng chẳng lời thở than.

    Từng đêm ôm đống tro tàn
    Kiếm tìm chút ấm...lòng tan nát lòng
    Cả đời Mẹ chỉ cầu mong
    Mai sau con trẻ thoát vòng gian truân.

    Những đêm mưa gió quay cuồng
    Mẹ thầm lặng bước chân run bên đường
    Cũng vì hai tiếng yêu thương
    Đói lòng Mẹ chịu luôn nhường nhịn con.

    Thịt da đá sỏi bào mòn
    Đôi chân lê khắp đầu non cuối ghành.
    Nhớ ngày tóc Mẹ còn xanh
    Ôm choàng mưa nắng nay thành muối tiêu.

    "Mẹ ơi con nhớ thật nhiều
    Giờ đây không Mẹ...mắt hiu hắt sầu
    Vắng rồi con biết tìm đâu?
    Trần gian âm cảnh...hai đầu phân ly.

    Lặng nghe tiếng gió thầm thì
    Nay không còn bởi...Mẹ đi không về
    Tim con buốt lạnh tái tê
    Lòng như Đông phủ bốn bề tuyết giăng"


    BÀI THƠ: MẸ YÊU ƠI
    Thơ: Anh Dũng
    Khi con bé mẹ chăm mẹ bẵm
    Công biển trời thấm đậm đời con
    Mẹ cho câu chữ vuông tròn
    Cho thêm dòng sữa nuôi hồn dưỡng tâm

    Bao năm tháng mưa dầm nắng trải
    Mẹ nuôi con vượt ải băng rừng
    Biển sâu núi ngọn chập chùng
    Sao bằng tình mẹ hòa chung máu đào

    Ơn của mẹ không sao trả hết
    Con lấy chồng cách biệt quê nhà
    Là thân con gái ngọc ngà
    Cũng đành mắt khóc rời xa mẹ hiền

    Ngày hôm đó bên hiên mẹ khóc
    Nước theo nguồn hạt ngọc xanh trong
    Yêu con mẹ giữ trong lòng
    Tương lai hạnh phúc mẹ mong con về

    Khi pháo nổ triền đê cỏ hát
    Đồng lúa xanh ngào ngạt hương thơm
    Giờ con xa mẹ sớm hôm
    Liệu rằng đất khách, hạt cơm ngọt lành

    Khi tóc mẹ không xanh như trước
    Con về đây lại được vuốt ve
    Mẹ đang xả tóc bên hè
    Con ngồi dội nước thầm nghe lệ lòng!
     
Trả lời qua Facebook

Chia sẻ trang này